Chiều, đi làm về, bé con chạy ra đón, một hai đòi ba cởi vớ để bé bỏ vào máy giặt. Khi bé đã bỏ đôi vớ bẩn vào máy, theo thói quen và cũng là niềm tự hào tôi khen: "giỏi lắm, Ba cảm ơn Nấm nghen", không hiểu cô nàng có hiểu gì không vẫn gật gù ra chiều thích thú lắm.
Đêm, một mình anh giữa không gian tĩnh mịch. Cơn gió nhẹ bất chợt thổi ngang qua, cảm giác lành lạnh ngấm vào da thịt anh. Bên "những ngọn đèn vàng anh nhớ em". Nỗi nhớ như cồn cào cứa nát trái tim anh... (Trần Thị Tố Tâm)
Đây là hình ảnh tôi bất ngờ chụp đuợc khi đang đi trên đường cao tốc Pháp Vân vào khoảng 6h30 ngày 3/9. Lúc đó tôi thấy rất lo lắng cho gia đình đó, nhưng liệu họ có cảm thấy nguy hiểm khi làm như vậy? > Cha mẹ 'đùa' với tính mạng của con
Một nền kinh tế dựa trên hóa đơn chứng từ từ món có giá trị nhỏ nhất như cái tăm xỉa răng trở lên là 1 nền kinh tế mà mọi người (không cần biết ai là ai) có nghĩa vụ kiểm tra giám sát lẫn nhau, hạn chế tối đa tiêu cực.
Chiều 6/9, từ công ty qua đến trường học, mà lại đúng ngay ngày thi giữa kỳ, xe thì cạn xăng mức đỏ, nên trên đường qua trường ghé trạm xăng ngay vòng xoay nối nhiều con đường (Lê Hồng Phong, Ngô Gia Tự, Lý Thái Tổ, Điện Biên Phủ). Mình rất hăng say, bảo anh bán xăng đổ cho 50k.
Tôi có khoảng 300 triệu đồng và đang nghĩ tới việc kinh doanh mảng giáo dục. Tôi muốn mở một trường mầm non tư thục quốc tế song ngữ Anh Việt tại Khu đô thị mới Văn Khê, Hà Đông, Hà Nội.
Có thể thấy khá rõ, sự thành công của Ngô Bảo Châu không những là niềm tự hào cho bản thân giáo sư, gia đình giáo sư, những ngôi trường và những người thầy của giáo sư, của mọi thế hệ người Việt Nam, dân tộc Việt Nam mà theo tôi, nó còn mang nhiều ý nghĩa lớn lao khác.
Thực tế, các công thức Toán chuyên ngành ở bậc đại học hiện nay đơn giản hơn nhiều so với môn Toán Hàn lâm của bậc phổ thông. Chúng ta triển khai, rút gọn, vẽ đồ thị.... các phương trình toán học với đầy những tham số, ẩn số để làm gì. Cái chúng ta cần là ứng dụng đạo hàm, vi phân, tích phân, lượng giác, đại số vào công việc thực tế gì.
Năm 2003 tốt nghiệp đại học, tôi xin vào làm nhân viên kinh doanh cho một tập đoàn lớn về gạch ốp lát. Thời điểm đó, việc đi làm marketing không được có “tiếng” như bây giờ.
Người tàn tật sống có ích thì người đời thường liên tưởng tới từ tàn nhưng không phế và tôi hãnh diện vì điều đó khi mở phòng máy kiếm tiền từ công sức lao động chân chính hằng ngày.
Tôi đi làm xa nên cứ lâu lâu phải về nhà, thế nhưng cứ mỗi lần trở lại phòng trọ thì khóa cửa bị bẻ gẫy, đồ đạc bị lục tung. Ngủ trưa mà quên đóng cửa cũng bị các "anh" ghé vào, tự nhiên lục bóp và lấy tiền, điện thoại.
Hơn hai mươi năm cầm dao mổ, tôi không dùng một đồng tiền “cảm ơn” của bệnh nhân. Nếu họ đưa tiền chắc chắn tôi không lấy, cũng tránh mặt không cho gặp riêng.